CARSTEN HÖLLER

卡斯滕·奥莱
Карстен Хеллер

Reindeer red green

source: jardinatlanticowordpress

Carsten Höller es un artista belga nacido en 1961 en Bruselas. Las creaciones de este artista son una búsqueda de sensaciones psicológicas nuevas. Para ello intenta ir más allá en la frontera de la percepción humana creando espacios psicológicos diferentes.

Carsten Höller cree que para explorar nuevos universos psicológicos debemos de abandonar hábitos y certidumbres los cuales crean en cada individuo estereotipos o modelos preestablecidos.
Su idea primordial de trabajo se basa contraponer la afirmación sobre el arte, donde se argumenta que éste adquiere significado en proporción a su carencia de función. Para rebatir esta idea intenta con sus obras dar respuesta a una serie de preguntas como ¿quién soy yo? ¿de dónde vengo? centrándose en sensaciones fisiológicas y ofreciendo experiencias físicas intando con ello dotar de significado a sus obras…
.
.
.
.
.
.
source: inlogorg

Born in Bruxelles, worked in Germany for a while, but now living and working in Stockholm; visual artist Carsten Höller has seen some places before he became well-known with his extraordinary art. Besides artist he’s also a biologist and you will notice the influences from that profession. Something it looks like the spectator becomes a participant. Another fascination from this artist are fairgrounds and theme parks. Due his exhibition in Tate Modern in 2006 Höller made a 55.5 metre slide and had some own thoughts about his creation:

“When people are on their way down a slide, they often shout for pure joy. I’m interested in the aspect of letting go. Once you let go, you travel without motivation to some specific place. It’s a very special state of mind. Maybe “happiness” (or “pleasure”) isn’t the right word, but it has to do with relief or even freedom.”
.
.
.
.
.
.
source: artandbibliophiliablogspot

Carsten Höller è un artista che adoro e credo fermamente in una sua futura collocazione nella rosa degli artisti destinati ad entrare nei libri di storia dell’arte.

A metà strada tra installazione e arte ambientale, la sua produzione artistica coinvolge lo spettatore facendolo entrare in un mondo magico e spettacolare. Enormi funghi appesi al soffitto (Upside-down Mushroom Room, 2000), grandi giostre con giochi di specchi e luci (Mirror Carousel, 2005) o addirittura una piscina (Psycho Tank, 1999), inserita in una “camera di ‘privazione sensoriale’ che genera una strana sensazione di ‘uscita dal corpo’ grazie a un ambiente surriscaldato e all’uso di sale di epsomite” (vedi link1, 2). Questi gli strumenti della sua strepitosa creazione.
.
.
.
.
.
.
source: blogdalenita

Carsten Holler, artista alemão, nascido em 1961, tem Doutorado em Ciências Agrárias e especialização na área de insetos olfativos.

Só no final de 1980, começou á fazer arte. Ganhou destaque em 1990, trabalhando ao lado de um grupo de artistas, para reinventar a experiencia e o espaço da arte.
Em sua obra, ele cria situações que questionam formas familiares de percepção e permite que os visitantes das exposições experimentem e participem.

O seu trabalho é composto de edificios, veículos, slides, brinquedos e etc … Holler interage entre trabalho e o público, de diversas maneiras; muitas vezes quimicamente analisa a natureza das emoções humanas, outras vezes cria elementos lúdicos como em “Sliding Doors” ( 2003), uma série de portas eletrônicas de correr com
uma superfície espelhada, através da qual o público atravessa por uma passagem aparentemente interminável.

Outra obra é “O Quarto de Hotel Giratório9,” um quarto de hotel para 2 pessoas, como parte de uma exposição no Museu Gugenheim em New York.

Outra obra bastante famosa: ” Mushrooms”.
.
.
.
.
.
source: esad-theorieblogspot

Carsten Höller c’est le savant fou de l’art contemporain. Il est docteur en agronomie et en entomologie, et artiste. Ses dispositifs gardent les marques de ses années passées dans les labos.

Parmis les oeuvres les plus significatives du début de son travail, la série des Killing Children. Des bonbecs traînent à côté d’un fil électrique, ou encore un vélo censé exploser au premier coup de pédale: des sorte de pièges pour enfants, des jeux sadiques dérangeants.

Le monde de l’enfance est donc omniprésent dans l’œuvre de C.H. Des jeux plus ou moins dangereux, des maneges, les glissades, lunettes qui font voir la réalité autrement, jeux de mirroirs, labyrinthes… L’univers de C.H. est fait d’expériences, il se pratique plus qu’il ne se comprend.

La série des carrousels nous invite dans un monde qui tourne sur lui même. Le passager est comme dans une bulle de sons, de lumières, d’images brouillées, embrouillées.

Ce qui m’intéresse, dit Carsten Höller, c’est plutôt qu’il soit possible, ou envisageable, d’accéder au côté étrange des choses. […] J’aspire à une culture de l’incertitude, un développement social à l’échelle d’une communauté qui autoriserait une multitude d’approches pour le regard (pour cela, je ne peux évidemment qu’effectuer un très léger travail préparatoire) […] Je cherche un moyen d’aider le sentiment d’être complètement perdu.

C. Höller nous invite à pénetrer dans un monde irréel fantastique, que dis-je FANTASMAGORIQUE! Pouf, des champignons (hallucinogènes) poussent sens dessus dessous (et en plus ils tournent.) L’allusion aux drogues, à ses effets hallucinogènes et euphorisants est évidente.
De nombreux artistes se sont intéressés à la mycologies et ses effets “stupéfiants”: John Cage, Timothy Leary (écrivain américain militant pour l’utilisation scientifique des drogues et fervant partisant des bienfaits thérapeutiques et spirituels du LSD), ou encore Jean Paul Sartres.
Ces champignons sont les parfaits compagnons de l’inconscient sur les pistes duquel C.H. nous guide à travers chacune de ses oeuvres.
.
.
.
.
.
source: artspycn

卡斯特·奥莱(Carsten Holler)1961年出生于比利时首都布鲁塞尔,现居住并工作于瑞典斯德哥尔摩。他曾获得过生物学博士学位。

他通常会创作一些引发人们质疑熟悉的感知形态的场景,并邀请观众积极地参与到这些场景之中。他的作品偶尔还会对科学试验的过程进行回顾,同时也允许观众成为这些试验的主体。

在过去的20年间,他的作品曾在世界各地展出,其中包括在米兰普拉达基金会(2000)、波士顿当代艺术馆(2003)、马赛市当代艺术博物馆(2004)、麻州现代艺术博物馆(2006)、澳大利亚布雷根茨美术馆(2008)、柏林汉堡火车站美术馆等举办的个人作品展等。
.
.
.
.
.
.
.
source: allartnews

BERLIN.- Carsten Höller’s exhibition “Rentier im Zöllnerstreifenwald,” on display at the Project Space of the Ernst Schering Foundation, is a cooperation with the Berlin National Gallery. In the context of his extensive solo exhibition, SOMA, at the National Gallery’s Hamburger Bahnhof – Museum for Contemporary Art, Berlin, the artist developed his new work Rentier rot-grün (Reindeer red-green) for the Ernst Schering Foundation, continuing his artistic exploration of the phi-phenomenon, which he began in 2001.
The phi-phenomenon was first described by Gestalt psychologist Max Wertheimer in 1912. It refers to the perception of a non-existent movement, which is generated in the eye by rapidly switching on and off the light in two fixed light sources. The viewer sees a third point between the two fixed light points, which appears to jump between the two poles. Carsten Höller has examined this phenomenon in a number of works, originally in 1994 in his work Phi Phenomenon, and most recently in 2007 in Phi TV.

Carsten Höller, Reindeer red-green, 2010 green and red lamps, digital control unit, plastic lampholders, wire, steel construction, ca. 60 x 140 x 190 centimeters.

For the exhibition at the Ernst Schering Foundation Höller created a reindeer consisting of red and green light bulbs that switch on and off in the manner of the phi-phenomenon, thus exposing the viewer to a double illusion: the flickering reindeer stands in a room painted with Zöllner Stripes which run parallel but at the same time seem to converge or diverge. The viewers become testers of their own destabilization; they experience how unstable between-stages affect their own condition and space-perception. At the same time, the workings behind the illusion are questioned. How can the lights be perceived to jump between two poles of light when the source to which the lights jump has not yet been switched on? Why do the Zöllner Stripes appear to converge?
After the exhibition closes, the Ernst Schering Foundation will donate the work Rentier rotgrün as a gift to the collection of the National Gallery Berlin. The Foundation also supports the more extensive presentation of Carsten Höller’s work at the Hamburger Bahnhof. As part of its focus on “artistic research,” the Ernst Schering Foundation thus seeks to honour an artist who is one of the most important international artists working at the interface with science and who already in the early 1990s began to realize the experiment as a process in his artistic works.
Carsten Höller lives and works in Stockholm. He had recent solo exhibitions at the Museum Boijmans Van Beuningen, the Kunsthaus Bregenz, The National Gallery of Canada, the Tate Modern, London, and at MASS MoCA, North Adams, and has participated several times in the Venice, Lyon and Gwangju biennials. His work has been shown at the Solomon R. Guggenheim Museum in New York, and at the Centre Pompidou in Paris. In 2008, Höller, in collaboration with the Fondazione Prada, realized his seminal The Double Club in London’s Islington neighbourhood. As part of ArtePollino un altro Sud in 2009, he exhibited the carousel installation RB Ride on a hilltop in the Parco Nazionale del Pollino in southern Italy.
.
.
.
.
.
.
.
source: ashui

Trong triển lãm lần này (từ tháng 10/2010) tại Ernst Schering Foundation, Höller làm một con tuần lộc bằng những bóng đèn tròn xanh đỏ, lúc tắt lúc bật theo kiểu phi-phenomenon, tạo ảo giác đôi cho người xem: một con tuần lộc nhấp nháy đứng trong một căn phòng sơn những sọc chạy song song, nhưng nhìn một hồi có cảm giác những sọc này hội tụ, cắt đè lên thân tuần lộc. Người xem sẽ phải thắc mắc nhiều: vì sao lại có ảo giác nguồn sáng chạy qua chạy lại? Vì sao những sọc trên tường kia có vẻ như hội tụ?

Tuần lộc xanh đỏ, 2010, làm bằng những bóng đèn đỏ và xanh lá cây, một thiết bị kiểm soát kỹ thuật số, những trụ đèn bằng plastic, dây kẽm, thép xây dựng, là tác phẩm mới của Carsten Holler đang triển lãm tại Ernst Schering Foundation. Tác phẩm nằm trong chuỗi dự án của Carsten khảo sát khái niệm phi-phenomenon (phi-effect) – một dự án mà ông đã bắt đầu từ rất lâu. Ảnh: DANIEL FLASCHAR.

Khái niệm phi-phenomenon được nhà tâm lý học Max Wertheimer mô tả lần đầu vào năm 1912, liên quan ảo giác, hay nói một cách cầu kỳ là “nhận thức về chuyển động không tồn tại”. Ảo giác này sinh ra do mắt đảo nhanh từ vùng giữa hai nguồn sáng đặt cạnh nhau. Người xem sẽ thấy một điểm thứ ba giữa hai điểm sáng cố định trên. Carsten Höller đã khảo sát hiện tượng này trong vô số tác phẩm, đầu tiên là trong Phi Phenomenon vào năm 1994, và gần đây nhất là Phi TV, 2007.

Carsten Höller theo đuổi khái niệm đánh lừa thị giác, làm cho ta thấy cái mà ta nhìn nhiều khi không đáng tin, không nên tin. Ông dùng nhiều vật liệu khác nhau, nhiều hình thức khác nhau để theo đuổi đề tài này. Vốn là một nhà khoa học (chuyên về sinh thái học tiến hóa và truyền thông khứu giác ở côn trùng), Carsten Höller có nhiều sắp đặt liên quan đến động thực vật. Nấm lộn ngược là một sắp đặt của ông, với những cây nấm khổng lồ xoay đầu trong một căn phòng.
.
.
.
.
.
.
.
source: artschoolvets

Höller Ausstellung die Zweite. Nachdem er schön für großes Aufsehen mit “Soma” im Hamburger Bahnhof sorgt, zeigt er gleichzeitig in einem viel kleineren Raum, auch in Berlin, nicht lebendige Rentiere, gefertigt aus Draht und Glühbirnen. Die Rede ist von der Schering Stiftung Berlin und der Höllers “Rentier im Zöllnerstreifenwald”- Installation. Eigentlich der Vorgänger von “Soma”, ohne die es das riesige Projekt mit der Ansammlung tierischer Bewohner gar nicht gegeben hätte. Mit beiden Ausstellungen behandelt er das Thema Bildende Kunst an der Schnittstelle zur Wissenschaft in Betracht auf die Wahrnehmung und den Mechanismus von Illusionen. Wer die Ausstellung in der Schering Stiftung besuchen will, muss starke Nerven haben, denn die rot-grünen Rentiere flackern in unglaublicher Geschwindigkeit im abgedunkelten Raum. Was dabei erzeugt werden soll, nennt sich das “Phi-Phänomen”, bei dem man das Gefühl hat, dass zwischen den grün und rot aufleuchtenden Lichtern noch ein dritter Lichtpunkt entsteht, den es aber gar nicht gibt. Höller beschäftigt sich schon seit Jahren mit diesem Phänomen und hat es diesmal mit einer anderen optischen Täuschung kombiniert. Und zwar bemalte er die Wände des Raumes zusätzlich mit schwarzen diagonalen Linien, den sogenannten “Zöllnerstreifen”. Obwohl sie alle streng parallel verlaufen, hat man den Eindruck, dass sich die Streifen krümmen und sich aufeinander zu und wieder weg bewegen. Höller will es mit seinen Arbeiten schaffen, dass die Besucher irritiert sind und Fragen aufgeworfen werden. Man sollte also, wenn man “Soma” besucht hat, für den weiteren Sinn der gesamten Arbeit auf jeden Fall auch die kleinere Ausstellung besuchen. Carsten Höller’s “Rentiere im Zöllnerstreifenwald” läuft noch bis zum 8. Januar 2011 in der Schering Stiftung Berlin, Unter den Linden 32-34. Mehr Eindrücke seht ihr nach dem Jump.