NEIL HARBISSON

Hearing Colors

NEIL HARBISSON

source: cnet
Neil Harbisson, a 31-year-old European artist, was born with a rare visual condition known as achromatopsia, which means that he can only see the world in black and white. Because he wanted to experience color, in 2004 he had an antennalike device, which he calls an “eyeborg,” attached tightly to his head. The eyeborg could sense color around him and convert it to sound that he could hear as it was conducted along the bones of his skull. He then learned to associate the sounds of colors with their names.

A few months ago in December, Harbisson underwent a surgical procedure that more deeply integrated a new model of the eyeborg into his body via three holes he had drilled into the back of his skull.

Like the previous version, his new model can sense 360 different colors and pick up ultraviolet and infrared frequencies. This version of the eyeborg, however, has Wi-Fi and Bluetooth connectivity, so friends with smartphones can use an app to beam images directly to Harbisson’s gear so he can “see” them without using his eyes.

I spent a fascinating half-hour chatting with Harbisson and I’m truly excited to meet him later in April at Moogfest, a festival celebrating the future of technology and sound, which I’ll be covering for Crave. Here are the highlights of our interview.

Can you tell me a little about how your new eyeborg differs from the original?
I call it a cyborg antenna because it can do many more things than just convert color to sound. So it’s an antenna that goes directly inside my bone. It’s drilled inside the skull and then it has Bluetooth connections and allows me to connect to other antennas or other mobile devices or to the Internet directly so I can perceive things that are not in front of me.

So if somebody with a mobile phone wants to send me images from anywhere else, then I can receive these images directly inside my head and I can perceive them. The main difference is that it’s now inside the skull and I can connect to other people’s vision.

Before it was an explant, so it was pressuring the bone…now there’s no pressure anymore because the sound goes directly inside the skull. There are three holes. One is for the audio input, the other is for the antenna, and the third one is actually a spare one.
.
.
.
.
.
.
.
source: dailymailcouk
A wifi connector inside the chip allows him to hear images sent from a mobile phone – without even looking at them.
The cyborg antenna – or ‘eyeborg’ – is composed of a camera on one end and an audio input on the other end.
The audio input – which is now implanted inside the back of his skull – allows him to receive the visual spectrum captured by his camera via bone vibrations.

Every colour has a different vibration, meaning different paintings, images or even faces have a different note or sound.
This audio input was once worn on the outside of his head, but now it has been implanted inside his skull – much like a cochlear implant – he has a greater depth of colour perception.
The new wi-fi and bluetooth connectors in the chip also means he will be the first person in the world to experience an image without actually seeing it for himself.
Mr Harbisson had the implant inserted during a series of operations in Barcelona between December and this month, and will be demonstrating it for the first time tomorrow.
He said: ‘This announcement is not the launch of a new product and it is not the presentation of new technology – it is the presentation of a new body part that will allow us to extend our senses in unimaginable ways.’
Every colour has a different vibration, meaning different paintings, images or even faces have a different note or sound

Every colour has a different vibration, meaning different paintings, images or even faces have a different note or sound
Project spokesperson Mariana Viada said: ‘The other antenna was attached, but this one is inside.
‘There is now more distinction between the colours – it is much wider and more definite.
‘But the most important new thing is that he can now connect with other devices.
‘He can now not only perceive the colours that are in front of him but also colours that other people are looking at on their phones.
‘Potentially, this means, that he could also communicate skull to skull with other people who have the implant, but at the moment he is the only one.
‘How this will exactly work and the details will be revealed by Neil during his presentation.’

Mr Habisson recently used the colour sound system to conduct the world’s first ‘colour choir’.
To create the music, Harbisson recorded the colours taken from an image of the Palau de la Musica using an antenna fixed to his forehead.
These tones were ordered to create a musical score.
Harbisson taught the musicians which colours matched with which frequencies, using his Eyeborg app.

When the phone’s camera is held over a colour, the app plays the relevant frequency by capturing pixels from the centre of an image.
Each member played, or sung, notes based only on the colours they saw on the tablet devices in front of them and the tablets were controlled by Harbisson.
He first got the idea for the eyeborg when he heard a talk about cybernetics given by Adam Montandon at Dartington College of Arts in 2003.
The pair created the device and Mr Harbisson memorised the frequencies which related to each colour and decided to permanently attach the eyeborg to his head.
He has since been trying to find medics who would implant the device into his skull and last year convinced a doctor and an anaplastologist from Catalonia to perform the operations.
Speaking at a conference in 2012, he said: ‘For me the sky is always grey, flowers are always grey and television is black and white.
‘But since the age of 21 instead of seeing colour I can hear colour.
‘So I’ve been hearing colour all the time for eight years so I find it completely normal to hear it all the time.

‘At the start is had to memorise the names you have for each colour and the notes but after some time all this information became a perception and I didn’t have to think about the notes and after some time this became a feeling.
‘I started to have favourite colours and I started to dream in colour.
‘When I stared to dream in colour is when I felt that the software and my brain had united because in my dream it was my brain creating electronic sounds it was not the software and that’s when I started to feel like a cyborg.
‘It had become an extension of my senses.’
.
.
.
.
.
.
.
source: clubdecreativos
12 Día C. Neil Harbisson, el primer artista ‘ciborg’ del mundo
“No siento que uso tecnología, no siento que llevo tecnología, siento que soy tecnología”. Este artista británico ha logrado ser la primera persona en el mundo reconocida por un Gobierno (Reino Unido) como ‘cíborg’; un término que identifica a todos aquellos que, como él, llevan implantado en la cabeza un dispositivo que les permite percibir colores visibles e invisibles, como infrarrojos y ultravioletas, y también asociar a diferentes tonalidades los sonidos cotidianos, como los tonos telefónicos o la música. Harbisson viene al Día C gracias a la colaboración de Yoigo.

Sin embargo, la colocación de esta especie de antena en su cabeza no es fruto de ningún delirio artístico. Harbisson nació con acromatopsia (o monocromatismo), una condición que le impide apreciar los colores; lo que le llevó a diseñar –con la colaboración del profesor Adam Montadon­­­­– este dispositivo cibernético, denominado ‘eyeborg’, que le posibilita identificar qué colores está viendo. El ‘eyeborg’ traduce los colores en ondas sonoras que transmiten, a través de la vibración de la parte baja de su cráneo, un sonido a su oído interno. Lo que le permite escuchar y sentir los colores.

Harbisson es cofundador de la Fundación Cyborg, una organización internacional dedicada a ayudar a las personas a convertirse en ‘cíborgs’, a promover el ‘ciborguismo’ como movimiento artístico y a defender los derechos de los ‘cíborgs’. Este artista ha donado ‘eyeborgs’ a comunidades de ciegos y ha impartido clases de color a niños ciegos para ayudarles a desarrollar el sentido del color.Defiende que los ‘eyeborgs’ (así como otras extensiones cibernéticas) deberían ser tratados como una parte del cuerpo, no como un aparato, y por eso considera que los ‘eyeborgs’ no deberían ser vendidos sino donados.

De padre irlandés y madre germano-española, aunque nació en Londres, pasó su infancia y parte de su juventud en Mataró (Barcelona), para después trasladarse a Dublín a continuar sus estudios de piano, y más tarde a Inglaterra, donde estudió composición musical experimental en Dartington College of Arts , y Estados Unidos, para cursar fotografía digital en la New York Institute of Photography.
.
.
.
.
.
.
.
source: arageek
قد تذهلك فكرة الإنسان نصف الآلي لوهلة من الزمن وتظن أنها تطبيق جديد للتكنولوجيا في جسم الإنسان، إلا أن الأطراف الاصطناعية غنية عن التعريف، كما أن المقاعد المتحركة (التقنية منها)، أو الكلى المنقولة من جسم أحدنا إلى الآخر، وحتى ما يسمى (بطارية القلب)، كلها تطبيقات أخذت دورها الكبير في حياة المرضى، وبالتالي فإن فكرة الآلة أو التكنولوجيا الملتصقة بجسم الإنسان قد نالت شعبيتها منذ فترة ليست بالقصيرة.

مع أنك تعلم كل هذه البديهيات، وتراها أو تسمع بها يومياً، إلا أن ما تم تطبيقه على Neil Harbisson – نيل هاربيسون كان جديداً كلياً، وستشعر أثناء اطلاعك على ما قد غيرت التكنولوجيا من حالته – بتمادي الأجهزة في اتحادها بنا إن صح التعبير.

ولد نيل (32 عاماً) في كاتالونيا، إسبانيا، وتم تشخيص عمى الألوان الكامل لديه في عمر مبكر جداً، أي أنه كان يرى كل شيء حوله بالأبيض والأسود.

في عام 2004 قرر نيل أن يحاول الخروج من عالمه الباهت إلى جنة الألوان البهية بتطبيق تكنولوجيا حديثة، توفر له طريقة في الإحساس باللون لم تتوفر لأي إنسان من قبله قط!

قام نيل وعالم الكمبيوتر آدم مونتاندون بتصنيع أول تجسيد لما يسمى “العين الآلية”، وهي عبارة عن جهاز كمبيوتر متطور، يزن حوالي خمسة كيلو غرامات تم تخفيضها فيما بعد إلى كيلو غرام واحد، وزوج من السماعات، وتوصل هذه الأجهزة إلى كاميرا متدلية أمام الجبهة، تلتقط الألوان وتترجمها إلى حوالي 360 نوعاً من الأمواج الصوتية التي تنتقل إلى نيل عن طريق السماعات، فيستطيع أن يسمع الألوان عن طريقها!

انتظر لحظة، يسمع الألوان!؟

أجل، دعني أشرح لك:

تعتبر هذه الطريقة تطويراً لآلية بعض الأجهزة المُستخدمة عند ضعيفي السمع، حيث تثبت رقاقة إلكترونية تحت جلد الرأس خلف الأذن تعد بمثابة معالج لذبذبات الصوت الذي يلتقط تلك الذبذبات، ثم ينقلها إلى الجمجمة، ومنها إلى الأذن الداخلية مباشرة، حيث يتم سماع الأصوات بوضوح مع تجاوز المشكلات الموجودة عند من يعاني خللاً في السمع، وهذه الآلية هي طريقة السمع لدى الدلافين، وتدعى السماع بواسطة العظم (Hearing through bone conduction)

هذا في ما يتعلق بسماع الأصوات لا رؤية الألوان، ففي حالة نيل تقوم الكاميرا المثبتة إلى رأسه بالتقاط الألوان، وترجمة موجاتها إلى اهتزازات صوتية تشابه في اهتزازها تواتر أمواج الضوء المرئي، أي تنتقل الأمواج التي يفترض أن تصل إلى العصي والمخاريط في العين، إلى مركز السمع في الدماغ، والذي يفسر الموجة القادمة بإحساس مختلف عن الإحساس الذي تشعره أثناء سماع الأصوات، إنه يسمع الألوان حينها، فلكل لون تواتر لموجته الخاصة يميزه عن الآخر.

بعد أن بذل نيل جهداً في البحث، وجد طبيباً أجرى له العملية التي تم من خلالها زرع الرقاقة الإلكترونية (الكمبيوتر المتطور) تحت جلد الرأس في الخلف، وامتد الوقت شهوراً حتى اتحد عظم الجمجمة بتلك الرقاقة.

لقد تطلب الأمر حوالي خمسة أسابيع للتخلص من الصداع الناجم عن التقاط أمواج الألوان الجديدة، وحوالي خمسة أشهر لتمييز كل لون بتواتره المستقل الذي أصبح يسمعه كصوت.

وفي السنوات التي تلت ذلك انتقل نيل من حالة عمى الألوان الكامل، إلى القدرة على تمييز ألوان كالأحمر، الأخضر، الأزرق، وحتى الأشعة تحت الحمراء، والأشعة فوق البنفسجية التي لا يستطيع البشر العاديون إدراكها.

كان الذهاب إلى مكان مليء بالألوان كحضور حفلة موسيقية صاخبة، كما أصبحت الألوان التي يلبسها تعكس حالته النفسية، فمثلاً يلبس الألوان ذات التواترات الموازية للوردي، الأصفر، والأزرق عند حزنه، كما صار النظر إلى مجموعة متلاحقة من الألوان يمثل أغنية جميلة له، وكان لكل وجه يراه من الناس تواتره الخاص الذي يحفظه.

تغير مفهوم الأعراق لديه فأصبح يرى ذوي البشرة السوداء بلون برتقالي غامق، وذوي البشرة البيضاء بلون برتقالي فاتح جداً.

إلا أن نيل لا يشعر بأي شيء غير طبيعي، وكأن الآلة أصبحت جزءاً منه حيث قال:

“أشعر وكأنني أتلمس امتداداً لجسدي، فهو يبدو كجزء من جسدي الجديد، مثل أنف أو إصبع”

تحاول بعض الحكومات والمنظمات منع هذه الظاهرة، إلا أن نيل أصبح أول إنسان “نصف آلي” يظهر قانونياً في انكلترا، حتى أن صورة جهازه تظهر في جواز سفره، وهو يستغرب رفض الكثيرين لما قام به، إلا أنه يعتقد أن الفكرة ستكون قريباً مقبولة لديهم، فهي مسألة وقت فقط.

وقد أنشأ نيل بمساعدة صديقه (Moon Ribas) ما يسمى “Cyborg foundation” والتي تساعد المرضى فاقدي إحدى الحواس في تجاوز عاهتهم، ومن الطرق التي اتخذتها المنظمة لتشعرك بإحساس الإنسان نصف الآلي، هي تطبيقٌ على أجهزة الخليوي يترجم الألوان إلى اهتزازات صوتية كالتي يسمعها نيل.

والآن ما رأيك؟ يبدو أن التكنولوجيا قد تجاوزت حقاً حدود المعقول!

فمن كان يتصور في يوم من الأيام أن “سماع الألوان” أمر ممكن؟! إنها بالفعل ظاهرة استثنائية إبداعية في العلاج، والأروع من ذلك أن صاحب العلة ذاتها كان من خرج بالفكرة إلى النور، وأنشأ المنظمة التي ترعى أشباهه من الناس، فبالنسبة لي كانت هذه القصة مؤكداً قوياً على أن “الحاجة أم الاختراع”، وأنه لا مستحيل مع وجود الإصرار.

أتمنى أن تستمر هذه النتائج المحمودة للتكنولوجيا في تحسين هذا العالم، وإبرازه في صورة أجمل وأرقى.

شاهد هذا الفيديو الذي يورد لك قصة نيل التي شرحتها، أتمنى لك مشاهدة سعيدة.
.
.
.
.
.
.
.
source: jornalciencia
Neil Harbisson, de 31 anos, possui um olho eletrônico externo há 10 anos acoplado ao seu cérebro, que capta as frequências de cor através de uma câmera e o as transforma em vibrações sonoras.

Neil, de Camden, em Londres, nasceu com acromatopsia, uma condição rara que faz com ele só enxergue cores em preto e branco. Entretanto, ele convenceu os cirurgiões a implantarem um chip dentro de seu crânio para que ele possa perceber as cores por meio de outros sentidos do seu corpo.
A antena ciborgue, também chamada de “Eyeborg”, é composta por uma câmera em uma extremidade e uma entrada de áudio na outra, e lhe permite receber o espectro visual captado por sua câmera através de vibrações ósseas. Um conector wi-fi dentro do chip lhe permite ouvir as imagens enviadas a partir de um telefone celular, sem sequer olhar para elas.
Cada cor tem uma vibração diferente, ou seja, pinturas, imagens ou até mesmo rostos têm uma nota ou som diferentes. Esta entrada de áudio foi usada uma vez do lado de fora de sua cabeça, mas agora ela foi implantado dentro de seu crânio, muito parecido com um implante coclear, e tem uma maior profundidade de percepção das cores.
Os novos conectores wi-Fi e Bluetooth no chip também significa que ele é a primeira pessoa no mundo a perceber uma imagem sem realmente vê-lo por si mesmo. Neil teve o implante inserido durante uma série de operações em Barcelona desde dezembro. Ele disse: “Este anúncio não é o lançamento de um novo produto e não é a apresentação de uma nova tecnologia: é a apresentação de uma nova parte do corpo que nos permitirá ampliar nossos sentidos de maneiras inimagináveis”.
O porta-voz do projeto Mariana Viada disse: “Ele agora pode não só perceber as cores que estão na frente dele, mas também perceber as cores que as outras pessoas estão olhando em seus telefones. Potencialmente, isso significa que ele também pode se comunicar entre crânios com outras pessoas que têm o implante, mas no momento ele é o único”.
Neil tem usado recentemente o sistema de cor-som para realizar o primeiro “coro de cor” do mundo. Para criar a música, Neil gravou as cores tiradas de uma imagem do Palau de la Musica, usando sua antena fixa. Estes tons foram aproveitados na criação de uma partitura musical. Neil ensinou os músicos as cores combinadas com as suas frequências, usando o Eyeborg. Quando a câmera do telefone registrava uma cor, o aplicativo gerava a frequência relevante por meio da captura de pixels da imagem. Cada membro tocava as notas baseadas apenas nas frequências das cores que viam nos tablets a frente deles, todas elas controladas por Neil.
Ele teve a idéia do “Eyeborg” quando ouviu uma palestra sobre cibernética, dada por Adam Montandon, em Dartington College of Arts, em 2003. Ele tentou encontrar os médicos que poderiam implantar o dispositivo em seu crânio e, no ano passado, convenceu um médico e um anaplastologista da Catalunha para executar as operações.
Falando em uma conferência em 2012, ele disse: “Para mim, o céu é sempre cinza, as flores são sempre cinza e televisão é preta e branca desde sempre. Entretanto, pela primeira vez, agora já com 29 anos, em vez de ver a cor eu posso ouvir a cor. No início é preciso memorizar nomes, cores e notas, mas depois de algum tempo todas essas informações se tornaram uma percepção e eu não tenho de pensar sobre nada disso. Esse instrumento tornou-se uma extensão dos meus sentidos”.
.
.
.
.
.
.
.
source: louect
Neil Harbisson ne peut pas voir les couleurs. Son monde est fait de noirs, blancs et différents tons de gris. En 2004, il se fait gréffer un ‘eyeborg’, une caméra branchée en permanence sur son cerveau, une puce se chargant de traiter l’information reçu par ces yeux, pour les retranscrire en sons : à defaut de voir les couleurs, Neil Harbisson peut donc les entendre.
Cette petite caméra fait donc maintenant partie de son corps au même titre qu’une oreille. Vu sous un autre angle, cet appendice est également artificiel, rajouté par une équipe médicale.

Les choses peuvent paraitre simple, mais est-ce le cas? La demande de Harbisson pour faire renouveler son passport a été refusé, les normes régissant les photos d’identité ne reconnaissant pas les caméras gréffées comme pouvant faire parti d’un visage. Les lettres de son docteurs, de ses amis et collègues appuyèrent Harbisson, qui finit par obtenir son sésame.

Reconnu par les autorités, son corps armé d’une nouvelle extension artificielle, une puce et un logiciel transformant les impulsions électriques de son cerveau en un nouveau ‘sens’, Harbisson se définie comme le premier cyborg vivant.

Pour entendre les couleurs et partager un peu de l’expérience d’Harbisson, j’ai essayé l’app. sur Android ‘Eyeborg’. J’étais curieuse d’entendre les synphonies des couleurs entre-elles, de regarder les tableaux et photos que j’aime avec une oreille nouvelle. C’est pour moi une approche intéressante.
.
.
.
.
.
.
.
source: kenh14vn
Nghệ sĩ Neil Harbisson đã biến ước mơ phẫu thuật cấy ghép con mắt điện tử gắn trong của mình trở thành hiện thực vào cuối năm ngoái.
Quyết tâm chiến thắng đôi mắt khuyết tật, nghệ sĩ bị mù màu người Anh có tên Neil Harbisson vẫn có thể cảm nhận được các màu sắc, dù là phức tạp nhất nhờ vào con mắt điện tử được cấy ghép trực tiếp vào hộp sọ.

Anh Neil Harbisson, 31 tuổi, sống tại London, Anh được chẩn đoán mắc chứng mù màu từ khi mới sinh. Đây là một căn bệnh hiếm khiến người bệnh chỉ có thể nhìn thấy 2 màu sắc đen và trắng.

Nghệ sĩ mù màu cấy ghép con mắt điện tử trực tiếp vào hộp sọ 1
Con mắt điện tử có thể nhận diện được những màu sắc dù là phức tạp nhất.

Anh Neil cho biết đã mang một con mắt điện tử bên ngoài suốt 10 năm nay. Chính vì sự bất tiện đó nên anh đã nảy ra ý tưởng về con mắt điện tử gắn trong sau khi được nghe qua về công nghệ khoa học điều khiển của Adam Montandon tại trường Đại học Nghệ thuật Dartington vào năm 2003. Kể từ đó, anh đã liên hệ với các bác sĩ phẫu thuật để tìm ra phương pháp cấy ghép con mắt điện tử trực tiếp vào hộp sọ. Và phải tới cuối năm 2013 vừa qua, ước mơ của anh mới trở thành hiện thực.

Nghệ sĩ mù màu cấy ghép con mắt điện tử trực tiếp vào hộp sọ 2
Được cấy ghép trực tiếp vào hộp sọ.

Con mắt điện tử này có chức năng nhận diện tần số màu sắc thông qua camera, sau đó chuyển hóa thành tiếng rung và truyền tới điện thoại.

Được biết, mỗi màu sắc có kiểu rung riêng biệt. Điều đó cũng có nghĩa, mỗi bức tranh, hình ảnh hay khuôn mặt đều có kiểu rung và tiếng rung khác nhau. Để ý tưởng về ăng-ten con mắt điện tử trở thành hiện thực, anh Neil đã trải qua một loạt những ca phẫu thuật tại Barcelona vào hồi tháng 12/2013.

Nghệ sĩ mù màu cấy ghép con mắt điện tử trực tiếp vào hộp sọ 3
Anh đã mơ về con mắt điện tử gắn liền này từ lâu.

Đối với Neil, đây không phải là chương trình quảng bá cho sản phẩm hay công nghệ mới, mà chỉ đơn giản là cách để con người cảm nhận giác quan kiểu mới.